“And kids, that’s how I met my advisor”

I would imagine this is how I’ll tell my kids about my planetary science career.

This week I had a super busy but also very exciting week for one of our largest conference in a year, Lunar and Planetary Science Conference. There are so much fun discussions, new collaborations established and even I did not go to any meetings in planetary science for more than a year, the people that I have met at some previous meetings still remember me. Of course, I am not disappeared yet, I am still staying in the field!

And I am so delighted to catch up with Pascal, my undergrad advisor again! How happy is it, and I cannot describe how my career has been changed since the time I met him in Quy Nhon, Vietnam 3 years ago. We went to NASA’s Johnson Space Center, and it was so fun visit there for me, seeing all kinds of rockets, space exploration vehicles, the gigantic Saturn V rocket that has never been in space because of the cancellation of Apollo program.

unnamed

But more exciting, now I know the full story of why Pascal went to Quy Nhon, Vietnam and then, we met each other, talking about Phobos & Deimos stuffs and etc. and eventually leading to my position now at Cornell. What’s a historic moment (for my career!). 
 
At LPSC 2015, both Pascal and Jonathan Lunine (my PhD advisor now) proposed mission for Discovery proposal and they stood near each other in the Poster session at LPSC. Jonathan’s mission is to go to Enceladus, sampling the materials coming out from the plumes and for Pascal, that’s the Phobos/Deimos mission. And even they are technically are competitors, Pascal told with Jonathan: “I love your mission. That’s the way to do it, highly science, no risk”. Jonathan was really happy to hear that.
 
Now, that’s the turning point. Btw, Jonathan asked: “Do you have any plans for this summer. We have a workshop in Vietnam and we could invite you to come”. And of course, why not? And the rest is the story of mine, coming to work with Pascal later, and now at Cornell with Jonathan.
 
The second good memory is that I would like to share is the time when I was in California. We were in a Pho restaurant and Pascal told me his story when he applied to graduate school, only 1 grad school at that time, that’s Cornell University. A few years before, he met with a great scientist, who is a professor at Cornell name Joe Veverka; the person involving in ALL Imaging Camera for spacecraft missions of NASA to explore planetary objects. And it was the meeting in Paris, France; and Pascal that time, was still in Astronomy Club in high school, trying to contact with Joe Veverka to write an article for their own magazine. It has been many times Joe didn’t reply but sometimes, when you keep continuing trying, the person would think that: “That’s guy should have something special as he is so persistent” and Joe finally agreed to meet.
And now, he pointed out to me: “I met my advisor at Cornell in a conference. You met Jonathan also at a conference”. 
xMG_0513
 
And yes, we finally made it!! The history comes back!
“Mars rovers professor rescued grad student in the elevator of Space Sciences Building”. That would be the headlines of Cornell Daily Sun haha.  
And the third memory, that was when I have already at Cornell. I met with a very cool Mar’s rovers professor name Steve Squyres. And our first met was when he rescued me from the elevator in Space Science Building!

The story is: I got stuck on the elevator of Space Sciences Building when I was preparing to be back home at 6.30 p.m or around. Luckily, the elevator is near the office of Steve Squyres and he immediately called other people to support me getting out.

And the funny thing is the conversation later:
Me: Thank you so much blah blah…
Steve: No problem,… But what’s happened with the rover. Oh, sorry the elevator 😂😂

 

Trò chuyện về nghề nghiệp: Phần 1

Điều gì đã truyền cảm hứng để khiến bạn làm công việc như hiện tại?

Thật kỳ lạ, nhưng cũng không quá bất ngờ, niềm cảm hứng lại bắt đầu từ một tiết học sinh học trong trường phổ thông. Lúc đó chúng tôi đã thảo luận đại loại về tính hướng sáng của thực vật, rồi sự ảnh hưởng của nhiệt độ, các yếu tố môi trường khác lên sự phát triển của cây. Nhưng có một thí nghiệm được thầy giáo mô tả làm tôi cảm thấy có ấn tượng đó là tính hướng trọng lực khi cây được đưa vào trong một máy li tâm. Với hứng thú có sẵn trước về vật lý, tôi cảm thấy nó rất thú vị và cố gắng suy nghĩ thêm về việc nếu đưa thực vật ra ngoài không gian (như lên Trạm Vũ trụ Quốc tế ISS) chẳng hạn thì chúng sẽ phát triển như thế nào.

Điều đó khiến cho tôi nghĩ sâu hơn về cách sự sống đã bắt đầu trên Trái Đất, và xa hơn nữa liệu có một sự sống khác ngoài vũ trụ kia hay không. “Vũ trụ” hay bản tiếng Anh “Cosmos” của nhà khoa học hành tinh Carl Sagan là niềm cảm hứng thứ hai khi ông mô tả một cách rất đẹp, rất tuyệt những khám phá của loài người trong việc tìm hiểu hệ Mặt Trời đồng thời cả việc tìm kiếm sự sống với việc liên tục gửi các xe tự hành rover lên Sao Hoả vào thời điểm đó.

Đó đã phải là bước ngoặt quyết định để khiến bạn theo đuổi nghiên cứu về hành tinh hay chưa?

Chưa, mọi thứ không dễ dàng thế. Sau này rồi thì tôi có thể nhận ra rằng để theo đuổi một cái gì đó, người ta cần một sự kiên trì và quyết tâm, luôn luôn làm nó, làm nó mỗi ngày để tới được mục tiêu. Và những khoảnh khắc đi lên thì chỉ một vài lúc, còn những lúc đi xuống thì luôn thường trực, thế nên chỉ có kiên trì mới giúp ta tiếp tục.

Đó là thời điểm lớp 12, và cũng như tất cả, tôi rất lo lắng và suy nghĩ về việc sẽ học đại học ở đâu, nghề nghiệp sau này thế nào. Tại thời điểm đó, tôi nhận thấy các chương trình Vật lý được giảng dạy ở các trường đại học lớn thường khá bó hẹp, ít có sự kết nối với các ngành khoa học khác, thậm chí là chỉ có một mục tiêu duy nhất như học đại học để làm giáo viên phổ thông dạy vật lý. “Chuyện thật như đùa”, cuốn sách của nhà vật lý Richard Feynman mà tôi rất ngưỡng mộ thời đó đã để lại cho tôi một cảm nhận rằng: Mình muốn học tiếp một cái gì đó liên quan tới vật lý (lúc đó tầm hiểu biết hạn hẹp khiến tôi chỉ cảm thấy thích một thứ khoa học duy nhất là vật lý), nhưng không phải là chỉ vật lý được dạy một cách truyền thống mà phải có kết nối, kết hợp cùng các ngành khoa học khác.

Tôi trao đổi những suy nghĩ đó với các thầy giáo của mình. Một thầy giáo đã khuyến khích tôi với ý tưởng đó bởi vì các ngành khoa học giờ không thể đứng riêng độc lập và gợi ý cho tôi: Vậy thì khoa học vật liệu thì sao? Tôi về nhà suy nghĩ, đọc thêm sách và nhận thấy: Ok, có vẻ khá là hay ho, đặc biệt là ý tưởng “bottom-up process”, xây dựng tất cả mọi thứ từ dưới lên từ những nguyên tử (kích thước nm).

Đó là lí do khi tôi nộp hồ sơ để phỏng vấn vào đại học cho trường mà sau này tôi đã dành một khoảng thời gian tuổi trẻ đầy năng lượng và khám phá ở đây, Đại học Khoa học và Công nghệ Hà Nội  – USTH, ngành mà tôi đăng kí ban đầu lại là Khoa học Vật liệu Material Science chứ không phải là Khoa học Không gian – Space Science như bây giờ.

 

 

Tản mạn về công việc

Như mọi hôm, ngày hôm nay mình vẫn tiếp tục vắt kiệt sức lực cho công việc. Lúc ở office, mình đã nghĩ: Không, mình phải nghỉ ngơi một chút, không thể kéo dài căng thẳng hơn được nữa… Nhưng khi về nhà, đi tắm xong và nghĩ lại thì dù căng thẳng, mình luôn thực sự hài lòng với công việc hiện tại, luôn có những ý tưởng hay ho, những thứ khoa học thú vị và tuyệt vời hàng ngày để nghĩ về nó!

Nhân tiện đang trong lúc tâm trạng thoải mái, gõ một vài dòng để chia sẻ về trải nghiệm của bản thân về cơ hội làm những thứ cool ngầu của khoa học hành tinh.

Có một thực tế và cũng là cơ hội, nếu ai làm space science hoặc là planetary science thì không có gì cool bằng việc làm việc cùng với một spacecraft mission của NASA (hoặc là ESA ở châu Âu, hay JAXA ở Nhật). Nó không chỉ cool về mặt thỏa mãn cá tính thích khám phá, mà còn vô vàn thứ khoa học hay ho có được từ đó.

Và đây là cơ hội: có một thực tế mà ít người biết, đó là sau khi được phóng lên, các tàu vũ trụ tới các hành tinh hay như Sao Hỏa có cả các robot tự hành khám phá bề mặt; phần lớn thời gian của các nhà khoa học, đặc biệt là với PI (Principle Investigator) không phải là phân tích các dữ liệu được đo đạc mà là làm thế nào để “vận hành” tàu vũ trụ hay xe tự hành hoạt động! Lí do đơn giản: một tàu vũ trụ không thể bỏ theo dõi việc hoạt động trong 1 ngày, đó là ưu tiên hàng đầu chứ không phải là phân tích dữ liệu, gạo chưa ăn thì vẫn còn đó chứ đâu có mất đi, kiểu vậy…

Vậy điều đó có nghĩa là gì: Sẽ có vô vàn dữ liệu hay ho mà chưa ai có thời gian đụng đến… Ở đây, lời khuyên về việc: Quan trọng là học với ai chứ không phải học ở đây không thể đúng hơn. Nếu chọn làm việc cùng một prof đang ở trong mission với NASA, thậm chí hẳn là PI luôn đi thì điều đó cũng đồng thời có nghĩa: Không muốn phân tích dữ liệu thì cũng phải làm

Và tin mình đi, đó sẽ là một trong những điều thú vị nhất trong cuộc đời

Thế nên là nhân tiện, trả lời cho ai hỏi mình về du học astro, đặc biệt planetary science thì tìm học bổng chỗ nào: hoc trường nào không quan trọng, tìm prof nào đang ở trong spacecraft mission mà vái ông ấy làm sư phụ

Phép màu kì diệu của đa dạng sắc tộc

Vế giữa là của ông thầy mình, “combine everything together”. Đại loại là muốn làm cái gì đó advance hơn, thì phải biết kết hợp nhiều fields lại với nhau. Khi đó chúng ta sẽ nằm ở “cutting edge” và advance knowledge mà chưa ai làm tới.
 
Còn về đa dạng sắc tộc ư?
 
Với mình, mình hợp với cuộc sống ở đây, hay nói đúng hơn là mình hợp khi sống ở Cornell và khi trước là Silicon Valley, giữa những smart, interesting people. Điều gì đã làm nên một thung lũng công nghệ, nơi mà những ý tưởng, cách làm mới được hình thành? Phải chăng điều đó một phần đến từ chính sự đa dạng văn hóa: mỗi một con người, một văn hóa khác nhau, có một cách nghĩ, một cách nhìn khác và tất cả hội tụ lại với nhau để tạo nên những ý tưởng mới. Đa dạng sắc tộc, đa dạng văn hóa chính là đa dạng ý tưởng. Và “kết hợp tất cả lại với nhau” để sáng tạo ra cái mới.
 
Với mình, mình muốn nhìn một nước Mỹ như thế, một nước Mỹ mà ko phải chỉ có người da trắng, giữ khư khư lấy một vùng đất của riêng mình. Hay nói đúng hơn là thế giới. Thế giới không của riêng một ai cả, chỗ nào tốt thì tất cả cùng hưởng thụ. Sao mà phải tranh chấp chứ, chẳng phải cùng “win-win”, tốt hơn sao?
Nghe quá xa vời với thực tại nhỉ, nhưng cũng như John Lennon với nhạc phẩm “Imagine”, khi người ta hiểu về Trái Đất, và các hành tinh, người ta sẽ thấm thía được ý nghĩa của từ “human” – nhân loại. Đó là một sự kì diệu khi chúng ta có mặt ở trên hành tinh này: Trái Đất.
 
Âm nhạc Thổ Nhĩ Kỳ
 
Một đất nước Thổ xa xôi, và kì bí. Nhưng bỗng thật gần qua buổi hòa nhạc của Latie Bolat, tiếng đàn, giọng hát, giọng dẫn trầm bổng của ông khiến cho con người bị chìm đắm vào lịch sử của vùng đất, nơi là sự giao thoa của văn hóa Do Thái, Arab, Armenia, Hy Lạp,… cùng hòa quyện. Giữa Á, Âu, Do Thái, A Rập.
 
Sự đa dạng tạo nên những điều tuyệt vời 🙂

Quen mà Lạ: Hệ Mặt Trời

Hệ Mặt Trời có quen thuộc không? Tôi nghĩ chắc là có bởi vì một đứa trẻ cấp 1 bây giờ cũng có thể nói được có bao nhiêu hành tinh trong hệ Mặt Trời. “Cao cấp” hơn một chút, người ta có thể kể tên đầy đủ cả 8 hành tinh này. Khá bất ngờ, tôi cũng từng có lần tình cờ bắt gặp một cậu bé sau buổi nói chuyện của tôi về Khám phá Sao Hỏa,  đứng hý hoáy vẽ các hành tinh, ghi tên các hành tinh bằng tiếng Anh và thậm chí: em nhớ cả nhiệt độ bề mặt của các hành tinh trong hệ Mặt Trời! Mẹ em cho biết, em mới học lớp 3 nhưng bởi vì em rất thích đọc sách thiên văn học, thế nên mọi thứ cứ “tự nhiên” mà ghi nhớ thôi, không ai bắt ép hay nhồi nhét gì cả.

Quả là ngoài sức tưởng tượng của chính tôi!

Cơ mà nếu vậy thì: Chả nhẽ, hệ Mặt Trời thật nhàm chán và chả có gì để khám phá nữa thật sao? Băn khoăn thật đấy, bởi vì đến một em nhỏ mới học lớp 3 cũng còn biết cơ mà!

 

Read more